Gía trị của cỏ bốn lá
tồn tại vĩnh viễn theo thời gian.
Lời sấm truyền rền vang trong đêm tối.
Đám cỏ ba lá khép những cách xanh mướt , chìm dần vào giấc ngủ say . Chị gió mơn man vuốt mái tóc đen huyền đôi mắt mê hồ nhìn về trên dưới trời ơi xa .Đôi ba vì chưng sao le lói chút ánh sáng còn sót lại. Mây cứ lững lờ trôi , những đám mây xám xịt , bay biến vô định giữa bầu rộng lớn. Mặt trời đất ơi vẫn chưa tỉnh giấc . Cỏ ba lá khẽ cựa mình , vươn ba chiếc lá, ngáp dài, khép lá lại rồi chìm vào giấc ngủ say . Đôi ba chú kiến đã tong tả bò ra khỏi tổ đi kiếm những tấm mùn lá để dát thêm bên trong tổ . Chú dế nhủi bò ra cửa hang , lắc lắc thân hình bóng bẩy , đôi chiếc cách rung lên lập cập như máy bay biến chuẩn bị cất cánh , đôi râu ngỏng hẳn lên, chạm vào lá cỏ. hạt sương đêm long lanh rơi oà, như hạt pha lê bung vỡ . Dế trũi giơ giơ hai chiếc chân nhỏ như một động tác rửa tay vào sáng sớm . Mặt trời đất ơi ló dần lên từ phía đông . Góc chân mây ấy , dãy núi già đứng lừng lững như một gã khổng lồ bất tử . Những tia nắng yếu ớt chẳng thể xuyên qua , tiền có một trên dưới vàng sáng chói phía sau đám bần tiện xám xịt.
_Dậy đi con yêu , mặt trời đã lên rồi ấy !!! - mẹ Cỏ đưa nhẹ cánh lá vuốt lên chiếc lá non của nàng công chúa nhỏ mà bà hằng yêu xót thương .
_Cho con ngủ một chút ôi thôi mà. -Ba Lá nũng nịu .
_Dậy thôi con , cả đồi cỏ đang đợi chờ giọng ca của con đó, ngoan , nghe lời mẹ nào. Lớn rồi mà .
_Vâng ạ . -Ba Lá phịu đáp mẹ .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét